Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

父亲

         在我小时候,父母亲,我,还有两个弟弟妹妹,一家五口过着幸福的日子。虽然我们的物质生活不富裕,但是我们几个小孩都在和谐的气氛中成长。
       可是,在我念小学五年级的时候,父母亲离婚了。小小年纪的我不能理解大人的感情世界,但是我知道我们甜蜜的家庭已经成了破碎的梦。母亲抛下我们,独自离开了家。很长一段时间,我心中对她充满了怨怒,并且盘算着,就算将有一天她回来了,我绝对不要跟她见面。
        可是随着时间过去,所有的恨意都已经消失了,现在的我只希望可以再见她一面,喊她一声“妈妈”。 当年她丢下三个孩子离开家的心情,有谁能体会呢?她应该也是万分痛苦吧?。
      前阵子,我跟爸爸在客厅商量家里面的事情,我不禁问了他:“爸,你不会埋怨妈妈吗?她留下了三个孩子,自己却离开了”。上了年纪的爸爸两鬓霜白他的声音是我听熟悉的,只是一年比一年更苍老,他说:“如果你们的妈妈带走了三个小孩当中任何一个,我一定比谁都还要怨她吧,但是,她却把你们都留给我,所以我对她一点埋怨都没有。。。。”
      听完父亲这番话,我回房间之后哭了一场。多年来我总是想着妈妈的事情,却忽略了爸爸对我们的爱。天知道要父兼母职照顾三名稚子的他为了把我们扰养长大,吃了多少苦头?刚离婚那几年,爸爸或许不希望他的再婚造成孩子叛逆,所以咬紧牙关一面当上班族,一面当家庭主夫。他的付出,让我们从来没有因单亲家庭而感到失落。
      记得成年后,有一天我在顶楼陪他晾衣服,闲聊中曾经建议他再找个生活伴侣。
“爸,你有没有想过要再婚呢?等到我们都成家了,你一个人会寂寞的。如果遇到合式的对象,你就结婚吧”。
     他一面把衣服抖开,一面回答我: “不用!我只要看着你们长大、健健康康的,就觉得非常幸福了。还结什么婚啊?还有,以后不要再提这个话题了。。。。。”
      今天,  爸爸也会如往常一样比我早两个小时下班回家,穿上围裙,著一桌熟腾腾的料理等我们姐弟回家吃晚餐。

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

ÔNG TRĂNG CONG CONG

Tinh Tử vào học lớp một.
        Cô giáo của Tinh Tử vừa tốt nghiệp trường sư phạm, trẻ đẹp, rất được Tinh Tử và các bạn yêu quý.
Một hôm, trong giờ giảng bài cô đặt câu hỏi "Các em, ông trăng cong cong giống cái gì nào?".
Các học sinh gần như đồng thanh trả lời: "giống con - thuyền- nhỏ!".
Sau khi nghe câu trả lời của đám học sinh, cô giáo trẻ vui mừng nói: "Giỏi lắm, các em trả lời rất đúng".
Lúc đó, Tinh Tử đang ngồi ở bàn đầu giơ tay lên.
Cô giáo nói: "Tinh Tử có chuyện gì vậy?"
Tinh Tử đứng dậy, chớp chớp cặp mắt long lanh, nói với cô giáo" "em thưa cô, em thấy ông trăng cong cong giống quả đậu".

        Cô giáo nghe Tinh Tử, vẻ mặt không vui, nói với Tinh Tử: "Em trả lời sai rồi, cả lớp đều nói ông trăng cong cong giống con thuyền nhỏ, sao em lại nhất định bảo giống quả đậu? Hay là em có gì đặc biệt".
Các bạn được một trận cười chê.
Đôi mắt Tinh Tử giàn giụa nước.
Từ đó, Tinh Tử chẳng thấy thích cô giáo trẻ đẹp này nữa.
Về đến nhà, Tinh Tử kể chuyện đó với bà nội từng là giáo viện tiểu học,
Bà nội nói: "Tinh Tử, cô giáo chê cháu đúng đấy. trước đây bà đã dậy từng lớp từng lớp học sinh, học cũng đều trả lời là ông trăng cong cong giống con thuyền nhỏ".
Nghe bà nói xong, mắt Tinh Tử lại giàn giụa nước.
Sau chuyện này Tinh Tử bắt đầu trở lên ít nói, trên lớp chẳng bao giờ hỏi cô giáo những câu hỏi "đặc biệt" nữa...
Thấm thoát mấy năm trôi qua, Tinh Tử đỗ trường Sư Phạm.
 Lại thấm thoát, Tinh Tử tốt nghiệp trường này.
 Tinh Tử trở lại thị trấn nhỏ nơi quê cũ làm giáo viên tiểu học.
       Hôm đầu tiên bước lên bục giảng, cô giáo Tinh Tử ăn mặc gọn gàng, đơn giản, hỏi các học sinh: "Các em, trước khi giảng bài cô sẽ đặt một câu hỏi. các em hãy nói, ông trăng cong cong giống cái gì nào?".
        Sau một hồi yên lặng, các em học sinh gần như đồng thanh trả lời: "Giống Con-Thuyền-Nhỏ!"
Cô giáo Tinh Tử chưa nói câu trả lời của các học sinh là sai hay đúng, cặp mắt to xinh xắn đó như chiếc máy thăm dò quét đi quét lại trên từng khuân mặt các học trò.
Sau đó hỏi: "Các em có câu trả lời khác nữa không?".
Một học sinh tên là Điền Phỉ giơ tay lên nói: "Thưa cô, đáp án của em khác với các bạn, Em nói ông trăng cong cong giống quả đậu".
        Cô giáo Tinh Tử nghe xong rất vui, nói: "Đáp án của bạn Điền Phỉ đúng, tất nhiên, đáp án của các bạn khác cũng đúng. Cô chỉ gợi ý cho các em mỗi khi trả lời câu hỏi, nên mạnh dạn phát huy trí tưởng tượng của mình, nghĩ thêm nhiều câu trả lời. Ví dụ như ông trăng cong cong không những giống cong thuyền nhỏ, quả đậu, sao lại không giống lưỡi liềm hoặc cánh cung?".
         Các học sinh trả lời bằng một tràng cổ vũ nhiệt liệt.
Trên mặt cô Tinh Tử nở một nụ cười mãn nguyện.
        Mấy mươi năm sau, khi đã nghỉ hưu ở nhà, Tinh tử nhận được một cuốn tiểu thuyết đầu tay của một nữ tác giả tên Đình Phỉ có nhan đề "Ông trăng cong cong".
Tinh tử vội dở sách, trên trang đầu tiên thấy có lời viết:
"Tặng cô giáo tốt nhất, cô Tinh Tử: cảm ơn cô đã không bóp chết trí tưởng tượng thiên tính hồi nhỏ của em!
Học trò của cô: Điền Phỉ"
Tinh Tử xem xong, trên môi lại nở nụ cười sung sướng như năm nào.
                           "Trích trong cuốn truyện siêu ngắn Trung Quốc"