Tinh Tử vào học lớp một.
Cô giáo của Tinh Tử vừa tốt nghiệp trường sư phạm, trẻ đẹp, rất được Tinh Tử và các bạn yêu quý.
Một hôm, trong giờ giảng bài cô đặt câu hỏi "Các em, ông trăng cong cong giống cái gì nào?".
Các học sinh gần như đồng thanh trả lời: "giống con - thuyền- nhỏ!".
Sau khi nghe câu trả lời của đám học sinh, cô giáo trẻ vui mừng nói: "Giỏi lắm, các em trả lời rất đúng".
Lúc đó, Tinh Tử đang ngồi ở bàn đầu giơ tay lên.
Cô giáo nói: "Tinh Tử có chuyện gì vậy?"
Tinh Tử đứng dậy, chớp chớp cặp mắt long lanh, nói với cô giáo" "em thưa cô, em thấy ông trăng cong cong giống quả đậu".
Cô giáo nghe Tinh Tử, vẻ mặt không vui, nói với Tinh Tử: "Em trả lời sai rồi, cả lớp đều nói ông trăng cong cong giống con thuyền nhỏ, sao em lại nhất định bảo giống quả đậu? Hay là em có gì đặc biệt".
Các bạn được một trận cười chê.
Đôi mắt Tinh Tử giàn giụa nước.
Từ đó, Tinh Tử chẳng thấy thích cô giáo trẻ đẹp này nữa.
Về đến nhà, Tinh Tử kể chuyện đó với bà nội từng là giáo viện tiểu học,
Bà nội nói: "Tinh Tử, cô giáo chê cháu đúng đấy. trước đây bà đã dậy từng lớp từng lớp học sinh, học cũng đều trả lời là ông trăng cong cong giống con thuyền nhỏ".
Nghe bà nói xong, mắt Tinh Tử lại giàn giụa nước.
Sau chuyện này Tinh Tử bắt đầu trở lên ít nói, trên lớp chẳng bao giờ hỏi cô giáo những câu hỏi "đặc biệt" nữa...
Thấm thoát mấy năm trôi qua, Tinh Tử đỗ trường Sư Phạm.
Lại thấm thoát, Tinh Tử tốt nghiệp trường này.
Tinh Tử trở lại thị trấn nhỏ nơi quê cũ làm giáo viên tiểu học.
Hôm đầu tiên bước lên bục giảng, cô giáo Tinh Tử ăn mặc gọn gàng, đơn giản, hỏi các học sinh: "Các em, trước khi giảng bài cô sẽ đặt một câu hỏi. các em hãy nói, ông trăng cong cong giống cái gì nào?".
Sau một hồi yên lặng, các em học sinh gần như đồng thanh trả lời: "Giống Con-Thuyền-Nhỏ!"
Cô giáo Tinh Tử chưa nói câu trả lời của các học sinh là sai hay đúng, cặp mắt to xinh xắn đó như chiếc máy thăm dò quét đi quét lại trên từng khuân mặt các học trò.
Sau đó hỏi: "Các em có câu trả lời khác nữa không?".
Một học sinh tên là Điền Phỉ giơ tay lên nói: "Thưa cô, đáp án của em khác với các bạn, Em nói ông trăng cong cong giống quả đậu".
Cô giáo Tinh Tử nghe xong rất vui, nói: "Đáp án của bạn Điền Phỉ đúng, tất nhiên, đáp án của các bạn khác cũng đúng. Cô chỉ gợi ý cho các em mỗi khi trả lời câu hỏi, nên mạnh dạn phát huy trí tưởng tượng của mình, nghĩ thêm nhiều câu trả lời. Ví dụ như ông trăng cong cong không những giống cong thuyền nhỏ, quả đậu, sao lại không giống lưỡi liềm hoặc cánh cung?".
Các học sinh trả lời bằng một tràng cổ vũ nhiệt liệt.
Trên mặt cô Tinh Tử nở một nụ cười mãn nguyện.
Mấy mươi năm sau, khi đã nghỉ hưu ở nhà, Tinh tử nhận được một cuốn tiểu thuyết đầu tay của một nữ tác giả tên Đình Phỉ có nhan đề "Ông trăng cong cong".
Tinh tử vội dở sách, trên trang đầu tiên thấy có lời viết:
"Tặng cô giáo tốt nhất, cô Tinh Tử: cảm ơn cô đã không bóp chết trí tưởng tượng thiên tính hồi nhỏ của em!
Học trò của cô: Điền Phỉ"
Tinh Tử xem xong, trên môi lại nở nụ cười sung sướng như năm nào.
"Trích trong cuốn truyện siêu ngắn Trung Quốc"